Mầm non tranh con vật ngộ nghĩnh

Truyện mần nin thiếu nhi chủ thể đụng vật

Truyện mầm non chủ thể động vật, truyen mam non chu de dong vat, thỏ white biết lỗi, tho truyen mam non, giao an truyen mam non, truyen cuoi mam non, truyen ttinh ranh mam non, truyen ngan mam non, truyen mam non 4 tuoi, truyen ke mam non

Kể cthị xã nhỏ xíu nghe “Chụ chlặng nhỏ”

Gà cánh tiên

Trời đã sáng, bác bỏ Gà Trống đã thức tỉnh cả thôn con gà : “Hãy dậy đi thôi, hãy dậy đi thôi”. Chyên tránh tổ vừa bay vừa hót chào ông Mặt Trời. Gà người mẹ “Cục cục” gọi những nhỏ đi tìm mồi. Các chú Gà bé ríu rít chạy ra khỏi chuồng đi theo bà bầu. Gà Út lại ngay gần bà bầu thỏ thẻ :

“Mẹ ơi, Chị Cánh Tiên vẫn không dậy đâu người mẹ ạ”. Mẹ dẫn Út về rủ Cánh Tiên. Út hotline chị rõ khổng lồ, nhưng Cánh Tiên vẫn ở gan ko động đậy, ông Mặt Ttách đỏ chói vẫn lên khỏi ngọn cây, nhìn vào chỗ Cánh Tiên nằm. Ôi chao Chói đôi mắt qúa, Cánh Tiên vươn vai bò dậy. Bên ngoại trừ, Trâu,Thỏ, Chó, Lợn cũng dậy trường đoản cú bao giờ. ngựa chiến chạy trên đồng cỏ xanh, Cánh Tiên thủng thẳng đi ra sân vườn. Chlặng nhận ra bay đến hỏi :

– Chị Cánh Tiên ơi, chị đi bắt sâu đấy à ? Cánh Tiên xoè bộ lông cánh tự đắc một cách đáng ghét ===== mỏ vấn đáp : – Mình còn ph

*
ải rỉa cánh mang đến đẹp chđọng. Chẳng cần phải kiếm sâu, bà bầu về sẽ có được sâu. Chim nghe nói cất cánh đi ngay lập tức, không nghịch với Cánh Tiên nữa. Cánh Tiên chơi một mình bi thương thừa,bụng đói. Cánh Tiên thút thít : “Mẹ ơi ! hu, hu, hu”. Mẹ ngơi nghỉ đằng xa vội vàng tha mồi về mang đến Cánh Tiên. Sáng nay bà bầu bé không dậy được. Mẹ dục Cánh Tiên đi theo chị em Gà để tìm nạp năng lượng. Cánh Tiên đứng ì ra ko chịu đi. Đứng chán, Cánh Tiên lại ra sân vườn, nhìn sân vườn hoa, xuống rìa ao soi bóng, ngóng bà bầu có mồi về như mọi hôm. Chờ mãi không thấy gì, đói bụng, Cánh Tiên đành đi kiếm ăn vậy. Đất rắn như đá lại có bao nhiêu tua và mhình họa sành. Cánh Tiên vừa bới được vài ba cái đã vội rụt chân lại “hu, hu, tua đâm nhức quá người mẹ ơi”. Rắn phía trong hang nghe giờ đồng hồ Cánh Tiên liền bò ra dỗ ngon dỗ ngọt : Cánh Tiên ơi về bên chị, chị cho ăn ngon cơ mà chẳng phải làm gì cả”. Cánh Tiên say mê vượt theo Rắn về hang. Về đến hang Cánh Tiên hỏi Rắn : “Chị Rắn ơi, mồi của Cánh Tiên đâu ?” Rắn mỉm cười, lưỡi thè dài : “Mồi ấy à ? Mồi chính là cô mình đấy, ta đang dần đói đây”. Cánh Tiên sợ vượt đâm nhào ra ngoài, Rắn xua theo chỉ với biện pháp tẹo nữa là cvỏ hộp được Cánh Tiên. Chyên ổn nhận ra liền bay về gọi chúng ta đi cứu vãn Cánh Tiên. Rắn nhận ra tất cả Lợn, Ngựa, Trâu đến cấp phắn về hang. Cánh Tiên bay nàn, về cho công ty rồi mà lại vẫn chưa không còn hại. Cánh Tiên sụt sịt nói cùng với bà bầu : “Từ giờ đồng hồ con đang vâng lời người mẹ, con ko lười nữa”.

Bạn đang xem: Mầm non tranh con vật ngộ nghĩnh


Truyện cha cô tiên

*
Ngày xưa, có một cậu bé xíu đã lên sáu tuổi rồi mà lại vẫn nhỏ nhắn tí ti, nhỏ nhắn chỉ bằng ngón tay loại số đông fan thôi, vì thế người nào cũng gọi là cậu bé xíu Tí Hon.

Nhà nhỏ nhắn Tí Hon nghèo lắm. Bố mẹ nên đi chăn trâu mướn mang lại địa nhà, cần có tác dụng vất vả nhưng mà vẫn không có cơm ăn cho vừa no, áo mặc cho vừa nóng. Tí Hon hết sức thương thơm cha mẹ, chỉ ao ước đi làm việc đỡ cha mẹ thôi. Một hôm, Tí Hon nói cùng với bố mẹ nhằm Tí Hon chnạp năng lượng trâu cầm phụ huynh. lúc đầu, bố mẹ thấy Tí Hon nhỏ bé, còn lũ trâu thì lớn yêu cầu tmùi hương Tí Hon, quán triệt đi. Nhưng Tí Hon nằn nì mãi ở đầu cuối bố mẹ yêu cầu đến đi.

Tí Hon chăn trâu cẩn trọng lắm, không để trâu ăn lúa, ăn ngô, mà nhỏ làm sao con đấy cũng no căng cả bụng. Cả làng ai cũng khen. Bọn địa chủ cũng không chê Tí Hon câu như thế nào cả. Một hôm đồng xóm hết cỏ, Tí Hon cần đưa trâu lên núi. Bỗng nhiên Tí Hon thấy một hoa lá hồng to bằng loại nón nsinh sống bên trên cành lá. Đợi cho trâu cho sát cây ấy, Tí Hon chui sinh hoạt tai trâu ra, khẽ chuyển lịch sự cây và leo vào giữa hoa lá. Tí Hon thấy, ồ phù hợp quá, bố cô Tiên cũng bé tẹo như Tí Hon, một cô áo xanh, một cô áo đỏ, một cô áo xoàn. Các cô thấy Tí Hon thì phấn kích xin chào hỏi rồi đi rước bánh kẹo mang đến Tí Hon ăn. Tí Hon ko ăn uống và lại bỏ các loại bánh kẹo vào trong túi. Thấy vậy, tía tiên nữ hỏi : -Sao Tí Hon ko ăn uống ? -Tôi mang đến cho cha mẹ tôi ăn uống, bố mẹ tôi nghèo lắm. Tôi thương phụ huynh tôi lắm. Ba cô Tiên cùng nói : -Tí Hon cđọng ăn uống đi, ăn uống kết thúc Shop chúng tôi sẽ giúp. Lát sau, cha cô Tiên thuộc Tí Hon bước thoát ra khỏi đơn vị hoa hồng, dắt nhau leo lên ngồi cả bên trên sừng trâu trở về làng. Về đến nơi, thấy nhà Tí Hon nghèo lắm, sân vườn ruộng không có, gian bên đổ nát, tía cô Tiên bảo Tí Hon đi tìm kiếm phụ huynh về. Vẽ một đám ruộng lớn có lúa chín kim cương, cô Tiên áo xanh vẽ tương đối nhiều áo quần đẹp mắt. Vừa vẽ kết thúc thì tất cả hoá thành nhà thật. Vừa khi ấy Tí Hon và bố mẹ về đến vị trí. -Ồ, nhà đẹp nỗ lực ? Ruộng của người nào tốt nuốm ? Áo quần ai những cầm cố ? Ba cô Tiên trong phòng bước ra chào phụ huynh Tí Hon cùng nói : -Chúng cháu làm góp nhị bác với Tí Hon đấy. Từ ni hai bác không nghèo nữa. Có ruộng cày, tất cả nhà ở, tất cả xống áo mang. Rồi cô Tiên áo xanh lại mang đến Tí Hon một cái áo, mặc áo vào là béo hốt nhiên lên.

Xem thêm: 5 Nguyên Tắc Phối Đồ Cùng Áo Thun Form Rộng Mặc Với Quần Gì Nam Đẹp Và Chất

Bố bà bầu Tí Hon mừng thừa, quay lại định cám ơn thì tía cô Tiên đã trở thành bố con người yêu câu white cất cánh vù lên mây. Từ đấy, không một ai nhận ra tía cô Tiên đâu nữa. Còn Tí Hon lúc này rất cao, khoẻ táo bạo thao tác siêu chăm chỉ, khéo léo chẳng kỉm gì tía cô Tiên hoả hồng.


Giọng hót chyên ổn Sơn Ca

*
Ngày xửa, ngày xưa, ở một vùng đồi núi nọ có tương đối nhiều loại chyên ổn. Mỗi loại gồm một giọng hát khác nhau. Duy chỉ bao gồm Sơn Ca bao gồm giọng hót tuyệt hơn cả. Mỗi lúc Sơn Ca hót, cỏ, cây, bông hoa rì rào hoà theo. Dòng suối vẫn chảy róc rách rưới cũng như ước ao dừng lại nhằm thưởng thức giọng hót mê li ấy. Một hôm chlặng Sẻ được các bạn cử mang lại gặp mặt Sơn Ca. Chlặng Sẻ hỏi Sơn Ca : – quý khách hàng Sơn Ca ơi, gồm phải chưng Mặt Ttách cho bạn giọng hát mê li ấy ko ? – Không buộc phải đâu. Bác Mặt Trời giỏi bụng chỉ đến tôi phần đông tia nắng nóng tiến thưởng tỏa nắng, ấm áp thôi. – Thế tất cả đề nghị cô Mây Hồng vẫn cho chính mình giọng hót hay không ? – Cũng chưa hẳn đâu bạn Sẻ ạ. Cô Mây Hồng dễ thương chỉ mang đến tôi mọi tảng bông êm nhẹ thôi. – Ôi Sơn Ca đáng yêu : Thế ai đó đã cho bạn giọng hót tốt ? Chyên ổn Sẻ và cả bạn bè chyên ổn không hiểu tại vì sao mà lại Sơn Ca có giọng hót tuyệt đối mang đến rứa. Các chúng ta ra quyết định cho ngôi trường hỏi gia sư Hoạ Mi. Nghe những học trò của chính bản thân mình hỏi, cô giáo Hoạ Mi cười rất vui. Cô nói : – Cô với các cháu với mọi người trong nhà khám phá điều này. Sáng mai cô sẽ hóng những con cháu, ta cùng cho nhà bạn Sơn Ca. Nhưng những cháu yêu cầu nhớ dậy sớm đấy. Sáng hôm sau, lúc đến đơn vị Sơn Ca, chúng ta thấy Sơn Ca vừa chuyền cành vừa hót say sưa. Thỉnh thoảng Sơn Ca vừa nghiêng đầu lắng nghe giờ đồng hồ cây cỏ xào xạc, giờ suối tan róc rách. Nghe vô cùng kĩ, rất lâu phần nhiều âm thanh khô ấy rồi Sơn Ca new bắt chước theo. Các bạn chyên ổn khi ấy bắt đầu bất chợt phát âm vị sao Sơn Ca gồm giọng hót tuyệt cho thế. Cả lối chyên ríu rkhông nhiều chứa giờ đồng hồ hoà với giọng hót của Sơn Ca. Rừng cây rộn rã giờ hót của bè bạn chlặng non mừng đón ngày mới.