Có lần tôi lấy câu ấy hỏi đơn vị nghiên cứu và phân tích Trần Phước Thuận, ông nói sản phẩm me bên mặt đường Trần Phú dễ bao gồm đến cả trăm năm tuổi. Là do lúc Ra đời thức giấc Bội nghĩa Liêu vào khoảng thời gian 1882, tín đồ ta ban đầu sản xuất dinch thự, mặt đường sá, cầu cống… với sẽ là tLong gần như hàng me, hàng điệp, mặt hàng còng… Tôi, cũng vày ctình yêu đính bó mặt hàng me, đoán rằng cả trăm năm này chắc chắn nhiều người dân Bạc Liêu đã từng đính thêm bó lưu niệm cùng với hàng me ân cần ấy lắm.

Ngày lên học cấp cho 3, tự nghĩ về tôi đã thành bạn lớn. Những thời gian đạt được không nhiều chi phí, tụi tôi hẹn nhau sống dãy cà phê sản phẩm me. Phì phèo điếu CAPSTAN, msinh hoạt bung vài ba cái nút ít áo ngực là thành bạn ăn chơi sành điệu ngay lập tức thôi cơ mà. Thơ phụ ra tuồng phết: “Bạc đãi Liêu tôi/ Có sản phẩm me xập xình giờ đồng hồ nhạc/ Có tuyến đường bàng bạc tối trăng/ Ly đá bào non lạnh lẽo chân răng/ Bún nước lèo chẳng đâu vào đâu ngon bởi tiệm lề mặt đường gần cây xăng phường một...”. Bọn phụ nữ ý tđọng hơn. Nghe đề cập, hồi kia mấy cô nương đi sản phẩm me ngồi cửa hàng, ngó qua bàn người béo, thấy người ta tính chi phí rồi đi, nước trong ly còn bao nhiêu cũng chừa ly mình y hệt vậy. Chắc nhằm khẳng định chiếc sự… “ăn chơi sành điệu nhỏng củ kiệu” (!!!).

Bạn đang xem: Hợp âm thành phố tình yêu và nỗi nhớ

Hồi kia, nhóm bàn sinh hoạt rộng rãi của mình tương đối nhút nhát. Nhưng “soi” nhau thì dữ lắm luôn luôn. Tên làm sao lỡ rung rinc vày cô bé như thế nào, cũng chỉ dám nhờ anh em rủ đàn bà ra sản phẩm me ngồi thông thường cả đội. Luật bất thành văn, chầu nước ấy “thiết yếu chủ” trả tiền. “Điểm nhấn” là khi nhà quán bưng nước ra, sau thời điểm chia gần như mọi lượt, “khổ chủ” hậu đậu về vươn tay khe khẽ cố kỉnh mang cái thìa cặm vào ly nước của thiếu phụ, nhè cổ vơi quậy quậy nước đá tan nhanh khô mang lại cô bé dễ dàng uống, với cùng một dáng vẻ cần thiết nào ân cần rộng được nữa… Trong khi ấy, lũ bạn phái nam bạn gái chừng như vẫn uống ngay sát cạn phần nước của bản thân. Dòm vậy đầy đủ biết rồi hén!!! Lại gồm nhỏ chúng ta, trường đoản cú hàng me về, hôm sau vô lớp, nhận thấy mhình ảnh giấy của nhỏ dại cơ búng qua dòng vèo: “Tao phân phát hiện ánh mắt ảnh quan sát mày không giống nhìn fan khác…”. Đủ biết rồi hén!!!

Thằng bạn trong nhóm tất cả người yêu. Một ngày ko đẹp nhất ttách đến lắm, bên ly nước cạnh gốc me, nó nhnạp năng lượng nhó mà lại rằng: “Cũng nơi bắt đầu me này, cái bàn này đây, hôm bữa thuộc nàng…”.

Xem thêm: Mua Đồ Chơi Trẻ Em Ở Đâu Rẻ Tphcm Giá Rẻ, Uy Tín Nhất, Đồ Chơi Trẻ Em

“Đẳng cấp sành điệu” nhưng mà, nó call ly coffe đá (triết lý của nó: Phàm là đàn ông, đề nghị uống coffe đá ít đường). Bồ của chính nó được ly đá me sữa. “Đá me sữa, đặc trưng chỉ coffe sản phẩm me Bạc Bẽo Liêu mình mới tất cả, Hạnh uống đi”. Khổ mi chưa bưởi ơi! Quý khách hàng gái nó gồm biết uống sữa đâu. Tiền vào túi đủ trả vừa đúng ly nước “hay thường” và ly “sệt biệt”, bắt buộc đứa bạn “sành điệu” chỉ còn biết đẩy vơi mẫu ly cafe “thường thường” về nữ giới, kéo cái ly “quánh biệt” về phần mình (ha ha). Cũng may, gương mặt chắc hẳn sần sượng lắm của chính nó khi đó được màn tối “bảo bọc”, ánh sáng của đèn đường rubi vọt “phàm là” không được sáng sủa để chọc tập quê nó…

Ra trường. Mỗi đứa mỗi cuộc sống riêng biệt. Những lần họp bạn, bầy tôi vẫn lựa chọn vị trí đong đầy kỷ niệm ấy có tác dụng vùng tán tỉnh và hẹn hò. Hồi đó, trụ sở Báo Minc Hải trưng bày ngay gần hàng me. Thằng chúng ta tôi kẹt chi phí, hỏi mượn. Không có chi phí trong túi, sẵn tất cả dòng giấy báo lãnh nhuận cây viết, tôi rủ nó đi thuộc. Lên lầu, quẹo trái hai lần thì tới địa điểm phân phát và được trao món nhuận bút thứ nhất trong đời. Ấy là mẩu tin ngắn thêm, nhưng bao gồm kèm ảnh minc họa, về hợp tác và ký kết làng mạc bằng tay nghệ thuật đẹp Quang Vinh (TX. Minc Hải) hàng tháng bỏ túi 650 rúp. Tôi còn ghi nhớ ánh mắt đứa bạn, khi ngồi uđường nước bên nơi bắt đầu me, lúc tôi móc cọc tiền lẻ vừa nhận ra, ngắt phân nửa đưa nó đi dự đám hỏi bà nhỏ chúng ta sản phẩm gì đó của nó bên dưới quê.

Thời gian trôi. Trong đám bạn tôi hồi ấy, vẫn có đứa, có những lúc tìm đến mặt hàng me này, ngó tín đồ, ngó khu đất, ngó cây mặt hàng buổi trời, nhằm rồi lai bóng nlỗi vầy: “… Tôi giẫm xe cộ đi bên dưới lá me rơi/ Lẫn với mẫu fan cùng còn lại sau tôi một ttách áo trắng/ Áo dài Trắng bay hoài trong gió sớm/ Trang đặc điểm này phần lớn khohình ảnh trắng trinch nguyên/ Nlỗi quên đi bao nỗi muộn phiền/ Cuộc sinh sống xung quanh trên đây buộc phải thơ lắm đó/ Một chút ít lá me rơi rơi trong gió/ Một loáng áo nhiều năm dịu bay, vơi bay”.