MẸ KỂ CON NGHE TRUYỆN CỔ TÍCH

Những câu chuyện cổ tích bắt đầu toanh, bà bầu đọc và giữ giàng để hằng đêm nằm bên bé xíu kể cho bé bỏng nghe nhé!

Con lừa và nhỏ chó nhỏ:

*

Ngày xưa, bao gồm một người bọn ông sinh sống trong một ngôi nhà nhỏ dại ở nông trại. Ngôi nhà đất của ông có khá nhiều bàn ghế đẹp mắt còn nông trại thì trồng tương đối nhiều loại rau quả ngon. Ông khôn xiết tự hào về căn nhà và trang trại của mình.Ông bao gồm nuôi một con lừa cùng một nhỏ chó nhỏ. Cả hai con vật này được chủ quan tâm theo những phương pháp rất khác nhau.Hàng ngày, nhỏ lừa thao tác ở nông trại. Nó thao tác làm việc rất siêng năng.Nó được chủ xây cho một cái chuồng đặt tại vào ban đêm. Đó là một chiếc chuồng ấm cúng và siêu thoải mái. Nỗ lực nhưng, con lừa lại không ưng ý với điều đó. Nó luôn nghĩ về con chó nhỏ:“Mình bắt buộc kéo xe với chở hàng cả ngày dài trong những khi con chó nhỏ dại ngu lẩn thẩn đó chỉ vấn đề chơi đùa và lại được những người để ý đến!”.

Bạn đang xem: Mẹ kể con nghe truyện cổ tích

quả thật, bé chó bé dại suốt ngày đùa giỡn ở nhà. Nó vô cùng thích chơi đùa và vui đùa rất khéo. Bởi vì thế, mọi người trong nhà số đông thích nựng nịu nó.Sau một ngày nô đùa, buổi tối đến, con chó nhỏ dại lại được ngủ trong căn phòng êm ấm ngay lân cận chủ nhân.

vào bữa ăn, con chó nhỏ dại thường làm các trò cơ mà nó giỏi nhất. Nó ngồi trong tâm địa ông bà chủ và ăn uống những thức ăn thật ngon. Nó thật là 1 trong con chó may mắn!Con lừa liếc qua cửa sổ và cảm thấy rất tị tỵ.“Con chó đó đề nghị rất chí lý đế được ông bà công ty chú ý, cưng chiều và được ăn ngon mà chẳng phải làm cái gi cả như thế. ” – Nó nghĩ.

con lừa âm thầm ước: “Ước gì mình rất có thể giống nhỏ chó đó. Ông bà công ty sẽ cưng chiều mình và mình chẳng yêu cầu phải làm gì ngoài việc chơi chơi cả”Thế là một ngày nọ, nó chạy vào trong nhà và bắt đầu nô đùa giống như con chó nhỏ.

Nó nhảy chồm mọi phòng. Nhưng vì quá to phệ và dềnh dàng về đề xuất nó thường xuyên va vào đồ vật đạc, khiến căn phòng trở nên bề bộn vô cùng.“Không sao ” – nhỏ lừa nghĩ và nạm sủa hệt như con chó nhỏ. Thế nhưng,tất cả hầu như gì nó phân phát ra được chỉ cần tiếng “BE BE” nhưng mà thôi.

Khi thấy được những thức nạp năng lượng thơm ngon bên trên bàn, nó bèn nhảy chồm lên lòng ông chủ y hệt như con chó nhỏ kia.Nó thầm nghĩ: “Đây rất có thể là túng thiếu quyết”.

“Giờ thì ông công ty sẽ đế ý đến mình, nuông mình và đến mình ăn uống những thức nạp năng lượng ngon y hệt như con chó bé dại ranh mãnh kia. ” — con lừa nhủ thầm.Nhưng chủ nhân lại tỏ ra vô cùng tức giận. Ông nhảy lên cùng hét lớn:– Đồ loài vật vụng về! mày nghĩ mày đang làm gì hả? mày là bé lừa chứ không phải con chó nhỏ dại đâu!

Ông vớ rước cây chổi và đuổi bé lừa quay trở lại chuồng. Cô vợ chạy sau, tay cầm dòng chày cán bột còn con chó nhỏ chạy sau cùng!

– BE BE! BE BE! – con lừa vừa kêu vừa chạy về chuồng của mình.Con lừa cho rằng nó thật đần ngốc khi giả bộ làm bé chó nhỏ. Giỏi hơn hết, nó buộc phải trở về là con lừa, làm cho những vấn đề mà một bé lừa nên làm, ăn thức ăn dành cho lừa với ngủ trong dòng chuồng của lừa

Thỏ con dời đá:

*

Thỏ trắng, Thỏ xám và Thỏ đen là bố người chúng ta thân, một hôm, cha chú Thỏ rủ nhau lên núi hái nấm. Cả cha mang theo một loại làn nhỏ, vừa đi vừa đùa giỡn thật vui vẻ. Đột nhiên, cả ba chú Thỏ bắt gặp một tảng đá phệ nằm chắn ngang đường. “Phải làm gắng nào bây giờ? Đây là tuyến đường duy nhất đặt lên núi,” Thỏ white nói, “Chúng ta mau khênh hòn đá này ra nơi khác đi!” “Một, hai, ba!” bố chú Thỏ ra mức độ nhấc hòn đá lên, nhưng lại nó vẫn không còn nhúc nhích. Thỏ xám nói: “Chúng ta cùng đẩy đi!” “Một, hai, ba!” hòn đá vẫn ko suy suyển.

Thỏ đen ngẫm suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chúng ta hãy dùng thanh gỗ gửi hòn đá này ra vị trí khác, giống như chơi trò bập bênh ấy.” Sau đó, nó tìm một khúc gỗ, Thỏ trắng với Thỏ black kê một đầu của khúc gỗ dưới hòn đá, Thỏ xám đi kiếm một hòn đá nhỏ dại khác kê vào thân khúc gỗ. Sau đó, ba chú Thỏ cùng ngồi lên một đầu của khúc gỗ với nhún xuống, quả nhiên, hòn đá đã chuyển động. Cả bố lại thuộc nhún một lần nữa, thiệt là thích!

Con khỉ và người đánh cá:

*

Ngày xưa, gồm một bé khỉ sinh sống trong một khu rừng gần kè sông nọ. Như những bạn bè khác của mình, khỉ nhỏ rất say mê sống bên trên cây để có thể đu từ cành này sang cành khác.

trong số loại cây trong rừng, nó đam mê nhất là cây dừa. Mỗi ngày, nó trèo lên cây hái đa số trái dừa cùng ném bạo phổi chúng xuống đất cho tới khi vỡ ra. Lúc đó, khỉ con hoàn toàn có thể uống nước dừa tươi thơm ngon và ăn cơm dừa trắng ngọt.

Một ngày nọ, khỉ bé nằm bên trên cây ngắm dòng sông sẽ chảy phía dưới. Nó nhìn bè phái cá đang bơi trong nước và nghĩ đã thật tuyệt đối nếu bao gồm vài nhỏ cá cho ban đêm của mình.

“Ước gì mình bắt được vài bé cá. ” — Nó nghĩ. — “Nhưng mình đo đắn phải làm cho sao. Phe cánh cá ko đứng yên trên cây như những trải dừa

Đúng lúc ấy, bé khỉ thấy được hai người bầy ông đi dọc bờ sông. Cả hai đã vác một chiếc lưới lớn.“Ô! tuyệt đây. Lần khần họ làm những gì với loại lưới nhỉ? ” — nhỏ khỉ thắc mắc.

Xem thêm: Công Dụng Của Sò Huyết Rất Tốt, Nhưng Khi Ăn Nhất Định Phải Biết Điều Này

“Có lẽ loại lưới này dùng làm chơi một trò đùa nào đó, ví dụ như đá nhẵn hoặc tennis chăng? ” – con khỉ chú ý quan sát hành động của nhì người đàn ông.

Một fan lội xuống sông và kéo loại lưới thanh lịch bờ mặt kia.Khi nhận thấy cách có tác dụng này, nhỏ khỉ nhận thấy đây chẳng phải là một trong trò nghịch gì cả.Cái lưới được dùng làm bắt cá. Thật là một ý hay!

Người lũ ông đã băng qua sông cột một đầu lưới vào một chiếc cây. Sau đó, ông quay trở lại bên này sông, nói với người bạn của mình:– bọn chúng mình đã bắt được nhiều cá. – Rồi họ cùng đi mang lại bóng râm sát đó để nghỉ ngơi chân.

“Mình cũng buộc phải thử mới được! ” — bé khỉ nhủ thầm cùng nhảy khỏi cây. “Tại sao bản thân lại không nghĩ ra trước nhỉ? toàn bộ mình bắt buộc chỉ là một chiếc lưới thôi mà. Rồi mình sẽ sở hữu được cá cho bữa tối ngay thôi! ” . Cầm cố là nó đi kiếm cái lưới.

Con khỉ nhớ cho túp lều cũ nghỉ ngơi gần bờ sông và ra quyết định chạy tới đó tìm. Một thời điểm sau, nó tìm kiếm thấy một loại lưới cũ với kéo dòng lưới về dòng cây của mình. Dù loại lưới khôn xiết nặng nhưng lại khỉ nhỏ chẳng bận lòng vì nó đang hết sức háo hức về bài toán bắt cá mang đến buổi tối.

Khi trở lại cái cây của mình, nó cố làm theo những gì hai người đàn ông đã làm. Nó cột một đầu lưới vào cây cỏ và rồi nhảy đầm xuống nước cùng với đầu còn sót lại của dòng lưới.

Thật là 1 con khỉ tội nghiệp! Nó ko thể bơi với cái lưới nặng trĩu trong tay. Cái lưới quấn khắp người nó. Khỉ bé cố sức vùng vẫy nhưng không được.

Đúng cơ hội ấy, hai người đàn ông thời gian nãy quay lại.– quan sát kìa! – Một fan kêu lên. – gồm con cá lông lá lớn tưởng đang bị mắc vào lưới kìa! Anh bao gồm thấy nhỏ nào y như thế không?

Họ phì cười cợt rồi kéo khỉ con tội nghiệp lên bờ.Một bạn nói:– Hãy ghi nhớ này, có nhiều phương pháp để bắt cá lắm đấy. Cơ mà ngươi hãy học tập trước rồi hãy thử nhé.Nói đoạn, họ bước đến chất vấn cái lưới của mình.

Khỉ con quay trở về cái cây của mình, từ nhủ:“Mình không thạo bắt cá. Từ nay mình sẽ chỉ hái các trái dừa thôi!Và tính từ lúc ngày ấy trở đi, nó chẳng bao giờ bắt cá nữa!

Chú thỏ với núi củ cải:

*

Một chú Thỏ nhỏ thích duy nhất là được ăn uống củ cải. Vậy nên khi ngày xuân đến, chú ta đang gieo rất nhiều hạt giống củ cải xuống đất. Chẳng mấy chốc củ cải nảy mầm, ngày như thế nào Thỏ con cũng chịu khó nhổ cỏ, tưới nước với bón phân mang lại củ cải.

Củ cải ngày càng bự nhanh, không đến mùa thu mà vẫn to như một ngọn núi nhỏ. Thỏ con yêu thích gọi chính là núi củ cải.

Thỏ con đào một chiếc hang bên trên núi củ cải và ở luôn trong đó, coi kia như nhà của mình. Khi đói, nó liền cắt một miếng củ cải để ăn; nạp năng lượng no rồi, nó lại đi kiếm các loài động vật khác để nghịch đùa. Núi củ cải thật là to! Thỏ bé đã ăn uống cả mùa thu mà vẫn không hết, ăn uống cả ngày đông mà cũng vẫn chưa hết.